Lịch sử Bangkok

Bangkok trở thành thủ đô của Vương quốc Thái vào năm 1782, sau khi Ayutthaya sụp đổ trước sự tấn công của quân đội Miến. Trước đó, Bangkok chỉ là một làng nhỏ, có vai trò như là một bến cảng trung chuyển trên đường tới Ayutthaya. 
 
Ảnh Wat Arun từ thế kỷ 19
 
Tuy nhiên, sau khi Ayutthaya sụp đổ và trước khi Bangkok trở thành thủ đô, có một giai đoạn ngắn, Thonburi – một ngôi làng bên bờ ChaoPhraya – được coi là thủ đô. Khi đó, những người lính Thái còn sống sót từ Ayutthaya đã đóng quân tại Thonburi và chiến đấu với quân Miến trong 15 năm. Năm 1782, Vua Rama 1 đã chuyển thủ đô đến Bangkok vì Thonburi tỏ ra không phải là một nơi có thể phòng thủ vững vàng trước người Miến. 
 
Bangkok lúc đó được đặt tên là Krung Thep (Thành phố của các thiên thần). Sau khi các thương nhân Trung Quốc đang định cư tại Bangkok được yêu cầu phải chuyển đi nơi khác, công việc khởi tạo thành phố được bắt đầu với Wat Phra Kaew (Chùa Phật ngọc). Tiếp đó là bức tường thành khổng lồ cùng nhiều kênh rạch được xây dựng. Cung điện Hoàng gia (The Grand Palace) cùng với Wat Phra Kaew gần như được hoàn thành vào năm 1785.
 
Đến thế kỷ 19, Bangkok đã trở thành một thành phố sông nước với rất nhiều cầu, kênh rạch và dân chúng định cư ở hai bên bờ Chao Phraya. Các vua Mongkut (Rama IV) và Chulalongkorn (Rama V) sau đó đã cho xây dựng nhiều đường bộ và đường sắt. Từ giữa thế kỷ 19 đến thế kỷ 20, thành phố phát triển nhanh chóng và không ngừng mở rộng về mọi hướng. 
 
Hiện nay Bangkok là một thành phố đông đúc và nhộn nhịp. Với hạ tầng phát triển bên cạnh các đền đài, cung điện cổ kính, Bangkok được coi là một thành phố tiêu biểu của Đông Nam Á.